CONTACT US Liên hệ

(+84) 96-5193176

Thời gian tiếp nhận: 09:00~17:00
(Trừ Chủ Nhật, ngày lễ, dịp cuối năm & đầu năm, và các ngày nghỉ của công ty)

2026.04.30

Tiếng “cạch” và những điều không ai nhớ

Tiếng “cạch” và những điều không ai nhớ

Tiếng bi va vào nhau vang lên một cái “cạch” khô khốc, rồi ngay sau đó là tiếng cười bật ra từ cả bàn. Không phải vì cú đánh quá đẹp, mà ngược lại — vì nó trượt hoàn toàn.

Tôi không nhớ rõ đó là lần thứ bao nhiêu mình đi chơi bida cùng mọi người. Chỉ biết là dạo gần đây, những buổi như vậy xuất hiện nhiều hơn, và kỳ lạ là tôi bắt đầu mong chờ chúng, không phải vì trò chơi, mà vì cảm giác khi được ở trong đó.

Chơi bida, nếu nói thật, tôi không phải là người giỏi. Và đa số những người đi cùng tôi cũng vậy. Có những ván chơi mà chẳng ai thực sự “chơi đúng nghĩa”, nhưng lại là những ván vui nhất. Không ai quan tâm ai thắng, ai thua. Người ta chỉ quan tâm cú đánh vừa rồi có khiến cả bàn bật cười hay không.

Image

Có hôm, tôi đứng cạnh một người bạn lần đầu cầm cơ. Tôi chỉ cho họ cách đứng, cách nhắm, cách đánh nhẹ thôi. Những điều rất cơ bản. Nhưng khi họ đánh trúng quả bi đầu tiên, ánh mắt họ sáng lên như vừa làm được điều gì đó rất lớn. Khoảnh khắc đó làm tôi nhận ra, đôi khi niềm vui không nằm ở việc mình làm tốt đến đâu, mà ở việc mình có thể chia sẻ điều đó với người khác.

Image

Cũng có những lần tôi chơi với những người đánh tốt hơn. Nhìn họ căn góc, tính lực, đánh một cách rất tự nhiên. Tôi không học được hết những kỹ thuật đó, nhưng lại học được một điều khác — cách họ tận hưởng trò chơi một cách rất bình thản.

Tôi đã đi qua vài quán bida khác nhau. Có nơi đông và ồn, ánh đèn sáng, tiếng nói chuyện lẫn vào tiếng bi va nhau liên tục. Có nơi lại yên hơn, mỗi cú đánh đều nghe rõ, không khí chậm lại một chút.

Nhưng rồi tôi nhận ra, thứ khiến tôi quay lại chưa bao giờ là cái bàn hay cây cơ.

Đó là cảm giác được ở cùng mọi người. Là những câu chuyện không đầu không cuối xen giữa những lượt chơi. Là việc rủ nhau thử một quán mới chỉ để xem “ở đây thế nào”.

Image

Và khi những ván chơi kết thúc, không ai vội về ngay. Chúng tôi thường rủ nhau đi ăn gì đó gần đó. Không còn tiếng bi va vào nhau nữa, nhưng tiếng cười thì vẫn vậy.
Khi đứng dậy ra về, không có gì quá đặc biệt. Chỉ là vài câu:

“Lần sau lại đi nhé.”
“Hôm nào thử quán kia đi.”

Nhưng tôi biết, đó là một ngày đẹp.

Một ngày không cần phải làm được điều gì lớn, không cần phải nhớ quá nhiều, nhưng vẫn đủ để khiến tôi muốn lặp lại thêm lần nữa.